Không thể quên anh chương 15 | Lời thú nhận ngọt ngào

09/04/2024 Tác giả: An Yên 84

Ngồi trên xe, Cẩm Trang chuyên tâm nhìn đường sá hai bên. Gọi điện thoại thì nói đủ thứ, giờ ngồi cạnh nhau bỗng nhiên lại chẳng biết bắt đầu thế nào cả. Không gian trong buồng lái duy trì một sự im lặng, cái lặng im đến mức nghe được cả tiếng thở, tiếng tim đập trong lồng ngực của cả hai người. Cảnh Khang là người mở miệng trước:

Ban ngày nhộn nhịp vậy chứ đến tối lại thấy bình yên nhỉ?
Cẩm Trang khẽ gật đầu:

Dạ!
Khang nhíu mày nhìn sang cô:

Sao thế? Hình như cô cảnh sát không thoải mái lắm. Vui lên nào!
Cẩm Trang cười:

Dạ không phải đâu ạ. Đã rất lâu rồi tôi mới có dịp như thế này – được an nhiên ngắm cảnh đêm ở thành phố mình sinh ra từ nhỏ, thế nên là… hơi hồi hộp và xúc động, chứ không phải là không thoải mái đâu!
Cảnh Khang gật đầu:

Ừ, tôi cũng vậy. Dù đây không phải là nơi tôi sinh ra và lớn lên nhưng từ ngày về đây kinh doanh, có thể đêm đêm tôi vẫn đi trên đường nhưng không có nghĩa là để ngắm nhìn mà chỉ vội vã lướt qua mọi thứ. Trong cuộc sống, có những thứ mình bỏ qua, đến khi muốn tìm lại thì không thể. Thực ra, thành phố này không chỉ tấp nập mà còn rất đẹp nữa. Chỉ là nhiều lúc chúng ta quá bận rộn nên không nhận ra cái đẹp ấy mà thôi.
Cẩm Trang cũng đồng ý với anh:

Dạ đúng vậy! Tôi nhận ra rằng hình như càng lớn lên, con người càng bị cuốn vào vòng quay của công việc, gia đình, của những mối quan hệ xã hội nên quên đi những điều bình dị. Tôi thấy điều lạ là có những người lao vào làm giàu, kiếm tiền bằng mọi cách rồi cuối đời lại chọn về quê làm những ngôi nhà vườn, nuôi gà trồng rau, tránh xa biệt thự xa hoa và ồn ào chốn đô thị. Và rồi, họ chợt nhận ra đây chính là cuộc sống mà họ vốn có thuở xưa – cái cuộc sống mà họ cố gắng thay đổi, dĩ nhiên không phải tất cả, chỉ một số người thôi.
Cảnh Khang thấy lạ quá. Cô cảnh sát này luôn mạnh mẽ trước mọi loại tội phạm. Nhắc đến tên của Hoàng Phú hay Trương Cẩm Trang, những kẻ sừng sỏ cũng phải nể sợ. Vậy nhưng, đằng sau những điều đó là một tâm hồn bình dị, luôn mong cầu một hạnh phúc, một cuộc sống bình yên. Anh nhìn sang cô:

Đúng rồi. Có người sẽ chọn biệt thự dát vàng dát bạc, đi du lịch khắp thế giới để bù lại những tháng ngày khốn khó. Có người lại chọn những nơi yên lành trong mát ở miền quê, ngoại thành. Vậy nếu là cô, cô sẽ thích ở đâu?
Cẩm Trang vui vẻ nói:

Tôi thích ở cạnh biển, ngày ngày được ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn, được bơi vào mỗi buổi sáng, được nghe tiếng sóng rì rào. Đêm đêm được nhìn những chiếc thuyền câu mực, được ngắm trăng in hình xuống biển. Rảnh rỗi, tôi sẽ đi nhặt những vỏ ốc về làm đồ trang trí.
Cẩm Trang nói một hơi rồi nhìn sang Cảnh Khang. Thấy anh im lặng, cô liền hỏi:

Có phải tôi sến sẩm quá không?
Khang bật cười:

Có gì đâu mà sến chứ? Tôi thấy rất bình thường mà! Bởi vì tôi cũng có sở thích đó.
Trang tròn mắt:

Vậy ư? Tôi và anh có khá nhiều điểm chung đấy nhỉ?
Cảnh Khang chưa kịp trả lời thì xe vừa dừng ở phố đêm CT. Đây là một khu phố chỉ hoạt động về đêm mới dựng lên hơn một tháng. Từ bảy giờ tối, mọi phương tiện sẽ bị ngăn lại khi tới đây, chỗ này chỉ dành cho người đi bộ. Cảnh Khang đưa xe vào bãi gửi rồi cùng Cẩm Trang dạo phố. Thực ra, lúc này đã mười giờ đêm nên người dạo phố đã vãn đi rất nhiều. Vào đây, Trang thấy mình như một đứa trẻ – cái gì cũng ngó vào, cái gì cũng muốn thử. Thấy cô tung tăng ở mấy cửa hàng đồ ăn vặt, Cảnh Khang bất giác mỉm cười. Anh nói:

Trang, ăn đồ nướng không?

Cẩm Trang cười tít mắt:

Dạ có ạ!
Đã rất lâu rồi cô mới được hít hà hương thơm nức mũi, cái beo béo, ngầy ngậy của thịt hàu nướng cùng mỡ hành và mấy hạt lạc, chấm cùng chút mắm me, nước tương tạo nên một hương vị khó cưỡng. Cảnh Khang chăm chút bữa ăn cho cô. Lúc đầu, Trang cũng ngại lắm, vì đây là lần đầu tiên cô đi dạo với một người đàn ông mà không phải anh em họ hàng. Nhưng rồi, cô nhìn xung quanh, thấy mọi người đều vui vẻ đón nhận, say mê thưởng thức món ăn. Thế nên Trang không ngại nữa mà đón nhận sự chăm sóc của Cảnh Khang. Anh có vẻ rất thành thạo trong những món nướng này. Trang thấy anh đặt chảo gang rồi nhanh nhẹn cho mấy miếng thịt bò cùng bơ vào, lật qua lật lại thật khéo. Dường như những người từng trải, nhất là sinh ra từ khốn khó, cái gì họ cũng làm được.

Trang nhìn Cảnh Khang:

Anh siêu quá, kinh doanh giỏi mà nấu ăn cũng giỏi. Sau này, ai lấy anh chắc hạnh phúc lắm, được chăm bẵm suốt đời thôi.
Khang bật cười:

Ừ, nhưng chả biết một con người bận rộn như tôi có ai ngó đến không? Tôi cũng đang luyện tay nghề để chờ người ta ngó đến đây!
Cẩm Trang nói:

Ồ, thế ư? Vậy ra anh đã có đối tượng, chẳng qua là cô ấy chưa đồng ý thôi, đúng không?
Cảnh Khang gật đầu:

Ừ, thực ra tôi cũng chưa có cơ hội để thổ lộ với người ta.
Cẩm Trang cười nhưng chợt nhận ra trong lòng mình có chút gì đó hụt hẫng:

Anh phải mạnh mẽ lên chứ! Cảnh Khang mà tôi biết luôn bản lĩnh mà. Tôi tin là cô ấy sẽ đồng ý thôi.
Khang ngừng động tác nướng thịt, ngẩng lên nhìn cô:

Tại sao Cẩm Trang lại nghĩ vậy?
Cô tránh ánh mắt của anh và nói nhanh:

Vì anh là người tốt nên nếu bỏ lỡ sẽ rất tiếc, sẽ chẳng thể dễ tìm được một người như thế!
Khang bật cười:

Cảm ơn cô đã động viên tôi. Vậy thì tôi chắc chắn sẽ tìm cơ hội nói với cô ấy tình cảm của mình!
Trang cười mà bỗng thấy buồn buồn:

Vậy hôm nay anh đi với tôi thế này, cô ấy có biết không? Tôi sợ người ta hiểu nhầm!
Khang lắc đầu:

Cô ấy sẽ không hiểu nhầm đâu, cô yên tâm đi!
Trang vẫn đón nhận những cử chỉ chăm sóc của anh, nhưng hình như lòng cô có điều gì đó khó gọi thành tên. Nhưng rồi cô gạt đi. Mỗi người đều có hạnh phúc của riêng mình, đó cũng là điều bình thường mà.

Ăn uống xong xuôi, Trang nói:

Chà, giá mà ngày nào tôi cũng được có cảm giác như thế này nhỉ? Anh biết không, có những hôm đang tham gia bữa tiệc với mọi người trong gia đình, rồi nhận lệnh, tôi lại phải đi ngay. Thế nên tôi nghĩ bình yên được ngày nào thì nên trân trọng ngày đó.
Cảnh Khang mỉm cười:

Nếu cô không chê thì lúc nào cô rảnh, tôi sẽ cùng cô la cà!
Cẩm Trang ngắm nhìn phố xá trước mặt rồi nói:

Anh làm như anh rảnh lắm ý!
Khang bật cười thành tiếng:

Tôi không rảnh nhưng vì làm công việc tự do nên tôi thu xếp được. Tôi chỉ lo cô quá bận rộn thôi! Hôm nào cô rảnh, tôi lại đưa cô đi dạo nhé!
Cẩm Trang ra dấu hiệu “ OK” rồi cùng anh rời quán nướng vỉa hè. Cả hai đang đi lững thững, cùng cảm nhận thành phố về đêm. Đột nhiên, Trang nghe âm thanh của xe phân khối lớn. Lạ thật, phố đêm đâu cho phép các phương tiện giao thông đi vào? Chắc là phía đường bên kia vọng sang chứ! Suy nghĩ còn chưa hình thành trong đầu óc của Trang thì thì cô chợt nghe thanh âm ấy thật gần, rồi Trang cảm nhận cái gì đó vụt lại và một lực mạnh kéo cô. Chiếc xe phân khối lớn chả hiểu ở đâu ra đã lao thẳng vào người Trang. Cô còn chưa kịp cảm nhận được thì đã có một lực rất mạnh kéo cô vào. Mấy giây sau, Trang định thần lại và nhìn sang. Cô nghe được nhịp đập trầm ổn của trái tim và cả sự ấm áp của vòm ngực rắn chắc. Hóa ra cô vẫn chưa tiêu đời mà một lần nữa Cảnh Khang lại cứu cô. Trang vội rời khỏi vòm ngực ấm và bối rối:

Xin lỗi… tôi …tôi …

Nhưng dường như Cảnh Khang không nghe thấy, vì ánh mắt của anh đang dõi theo chiếc xe kia. Lúc này trên phố đêm không còn đông người như đầu hôm nên rất may là cũng không xảy ra những va chạm đáng tiếc. Chỉ là Khang rất khó hiểu, nếu anh không kịp kéo cô thì chẳng biết chuyện tồi tệ gì sẽ xảy ra. Kẻ dám chạy xe ngang nhiên vào phố đêm rồi lao thẳng vào người đi dạo chắc chắn không phải tay vừa. Hắn ta chắc hẳn có sự chuẩn bị, đã theo dõi biết được Cẩm Trang có mặt ở đây để ra tay, hoặc có thể hắn theo chính anh. Khu phố nhốn nháo. Mọi người chạy lại hỏi Trang có làm sao không. Có người dõi theo chiếc xe để chụp lại biển số nhưng không được. Khu phố này có hàng rào bảo vệ và nhiều người đã hi vọng kẻ kia sẽ bị sa chân bởi hàng rào phía sau. Nhưng có vẻ kẻ ngồi trên xe rất bình tĩnh. Hắn cho cả xe dựng lên trong tư thế bốc đầu rồi tăng ga, vọt qua cả hàng rào bảo vệ khiến ai nấy đều kinh hãi. Cẩm Trang lúc này chợt nhìn sang bên cạnh, thấy tay mình vẫn đang ở trong tay Khang. Cô vội vàng rút tay về, mọi người xung quanh vẫn nhao nhao, chủ yếu là các chủ quán hai bên đường ở phố đêm và một số người dân tập trung lại. Bảo vệ vội vàng chạy lại, nhận ra “nạn nhân” hụt là Cẩm Trang:

Trời, Cảnh sát Cẩm Trang, là chị sao? Chị có làm sao không?
Cẩm Trang xua tay mỉm cười:

Không sao đâu, tôi được anh này kéo vào trong nên bình an vô sự!
Rồi Trang nhìn sang mọi người trước mặt:

Dạ, cảm ơn tất cả mọi người đã hỏi thăm, tôi không sao cả. Bây giờ chúng ta cũng giải tán kẻo ảnh hưởng đến trật tự của phố đêm. Chúng tôi chắc chắn sẽ điều tra vụ này!
Mọi người cũng nhận ra cô và đồng ý trở về gian hàng của mình. Cảnh Khang lúc này mới nhìn sang cô:

Trang, cô có ổn không?
Trang cười:

Tôi ổn, anh lại vừa cứu tôi đấy!
Khang lo lắng:

Đấy, đi dạo cũng không an toàn, thôi mình về nhé!
Thấy chuyện vừa rồi khiến Cảnh Khang lo cho mình nên Trang cười:

Anh yên tâm. Tôi không sao rồi, tôi sẽ tìm ra chúng. Những việc như thế này tôi quen rồi!
Cảnh Khang chủ động cầm tay cô kéo đi:

Đấy, tôi lo có thừa đâu. Nếu cô xem đây là việc đã quen rồi, thì một là tôi sẽ phá tan thói quen ấy, hai là tôi cũng sẽ cùng chung thói quen ấy với cô, chịu không?

Đánh giá post

Bài viết liên quan